Vào một ngày tháng Tư, anh dắt đứa trẻ về nhà, khiến chị phản ứng lạnh lùng. Anh đã nhận nuôi đứa bé Hân từ cô nhi viện, nhưng sự hiểu lầm và khoảng cách giữa họ dần được vượt qua bằng tình yêu và sự hiểu biết. Một món quà đẹp từ số phận.

Món quà đặc biệt
Vào một ngày tháng Tư, anh dắt đứa trẻ về nhà. Nó áng chừng tám, chín tuổi, bận một chiếc váy có màu hồng nhạt đứng trước mặt chị. Lời nói lạnh lùng của chị khiến đứa trẻ sợ hãi nấp sau lưng anh. Anh bịt tai đứa trẻ lại, hơi nổi giận nhưng rồi đột nhiên anh hạ giọng xuống nói với chị: “Anh vừa làm thủ tục xong hôm nay, kể từ giờ nó sẽ là con nuôi của chúng ta.”
Chị thảng thốt nhìn anh và tức giận bỏ về phòng. Anh nhìn theo chị thở dài, sau đó ngồi xuống nhìn vào mắt đứa trẻ: “Mẹ đang trải qua một khoảng thời gian khó khăn, con có thể đừng buồn mẹ được không?” Đứa trẻ im lặng ra chiều suy nghĩ sau đó gật đầu.
Chuyển đến nhà mới
Sau khi chuẩn bị bữa sáng để chồng đi làm, chị tranh thủ dọn dẹp lại nhà bếp. Đứa trẻ đã thức giấc, nép mình sau những chiếc ghế của bàn ăn rồi nhìn chị lấm lét: “Cô có cần con phụ giúp gì không cô?” Nó nhỏ bé và có vẻ ốm yếu hệt như con gái chị. Chị bảo đứa trẻ ngồi bên bàn ăn để dọn phần ăn sáng cho cả hai cùng ăn.
“Ba đi làm rồi ạ?” Chị gật đầu. Nó gọi chồng chị là “ba” nhưng vẫn gọi chị là “cô”. Chị cảm nhận được sự ý tứ đó, có lẽ nó đợi sự cho phép từ chị chứ không muốn tự tiện, nhất là khi thấy sự căng thẳng của chị ngày hôm qua.
Thách thức mới
Chiều tan ca về, anh có hỏi thăm về các thủ tục và ngày nhập học, chị một tay xếp đồ vừa lấy vào phơi vừa trò chuyện với anh. Hân ngồi ngay cạnh, đang dùng đôi tay nhỏ xíu của mình xếp đồ phụ chị. “Thế… con đã ở cô nhi viện từ lúc nào?” – “Dạ, hai năm trước. Ba mẹ con mất trong một vụ tai nạn…”
Thử thách trong cơn bão
Bão tới. Tiếng sét và tiếng mưa lớn làm Hân không đêm nào ngủ được. Hai, ba ngày nay tối nào anh cũng vỗ về cho đến khi Hân mệt quá thiếp đi. Hỏi viện trưởng mới biết được, cũng trong một đêm bão như thế này, căn nhà nhỏ dưới quê của Hân sập, vì cứu đứa con gái mình mà ba mẹ Hân kẹt lại trong căn nhà ấy và ra đi mãi mãi. Vì thế, mỗi cơn bão trở thành ký ức đáng sợ với Hân.
Món quà cuối cùng
Nó bẽn lẽn chạy ùa vào nhà đưa tặng cho chị một bức tranh, anh ở phía sau đang bước chậm rãi vào, hôm nay anh tranh thủ tan ca đón nó đi học về. Con bé tranh thủ khoe: “Con có vẽ tranh tặng mẹ, nhưng con không biết có đẹp không!” Bức tranh là một gia đình bốn người, một người có đôi cánh thiên thần trên lưng. Chị chợt nhớ lời anh từng nói khi nhận nuôi đứa bé: “Hãy tin anh, anh không nói dối đâu, Hân thực sự là một món quà đã được gửi đến gia đình mình”. Chị nói với Hân: “Món quà của con rất đẹp, nhưng chính con cũng là món quà rất đẹp mà mẹ được nhận.”
Nguồn thông tin được tham khảo từ: huengaynay.vn
Nội dung được biên tập, sáng tạo thêm bởi: thuathienhue.org
Thừa Thiên Huế Thừa Thiên Huế