Trên chuyến tàu về quê

Trên chuyến tàu đêm, Minh và Lan gặp lại sau mười năm xa cách. Những lời nói chưa dám thốt, những kỷ niệm cũ trỗi dậy, và một câu hỏi: “Nếu có cơ hội khác, em có muốn cùng anh thử lại không?”


Lời chào đầu tiên

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh khiến Minh khựng lại. “Anh Minh?”. Anh quay sang, tim bỗng hẫng một nhịp. Là Lan. Mười năm rồi, họ chưa từng gặp lại. Cô ngồi xuống ghế đối diện, đôi mắt vẫn sâu thẳm như ngày nào, chỉ có điều, trong ánh nhìn đó còn cả một nỗi buồn xa xăm.

Quá khứ đầy sóng gió

Họ từng yêu nhau những ngày tuổi trẻ, khi cả hai rời quê lên thành phố lập nghiệp. Mối tình đầu trong sáng nhưng cũng đầy sóng gió. Họ đã từng mơ về một tương lai cùng nhau, nhưng cuối cùng lại lạc mất nhau giữa những áp lực cơm áo gạo tiền. Một ngày nọ, Minh nhận được tin nhắn chia tay từ Lan. Không một lời giải thích. Anh đau đớn, giận dữ, rồi tự thuyết phục mình rằng cô chưa bao giờ yêu anh đủ nhiều.

Hiểu lầm và hối tiếc

Bây giờ, cô ngồi ngay trước mặt anh, cũng đang trở về quê sau ngần ấy năm. “Lâu quá rồi nhỉ!” – Lan mỉm cười nhẹ, giọng có chút ngập ngừng. “Ừ, lâu lắm rồi”. Minh đáp, tay vô thức siết chặt vào nhau. Họ bắt đầu trò chuyện. Về quê nhà, về những người bạn cũ, về công việc. Nhưng cả hai đều né tránh nhắc đến những gì đã xảy ra giữa họ.

Bước vào quá khứ

Cho đến khi Minh buột miệng: “Hồi đó… tại sao em chia tay anh đột ngột như vậy?”. Lan cúi đầu, ngón tay khẽ xoay xoay chiếc nhẫn bạc đã cũ trên tay. “Anh còn nhớ lần cuối mình gặp nhau không? Đêm hôm đó, em đã viết một lá thư cho anh. Nhưng có lẽ anh chưa bao giờ nhận được nó”.

Hiểu lầm và hối tiếc

Minh nhíu mày. “Thư gì? Anh không biết”. “Mẹ anh đã giữ lại nó. Bà đến gặp em, nói rằng anh cần một người vợ có thể lo toan cho anh, chứ không phải một cô gái mà không biết bố mình là ai, lúc nào cũng chật vật với cơm áo gạo tiền như em. Em đã định bỏ qua lời bà nói, nhưng rồi hôm đó… em thấy anh đi cùng một cô gái khác.

Hy vọng và quyết định mới

“Hồi đó… tại sao em chia tay anh đột ngột như vậy?”. Lan cúi đầu, ngón tay khẽ xoay xoay chiếc nhẫn bạc đã cũ trên tay. “Anh còn nhớ lần cuối mình gặp nhau không? Đêm hôm đó, em đã viết một lá thư cho anh. Nhưng có lẽ anh chưa bao giờ nhận được nó”. Minh nhíu mày. “Thư gì? Anh không biết”. “Mẹ anh đã giữ lại nó. Bà đến gặp em, nói rằng anh cần một người vợ có thể lo toan cho anh, chứ không phải một cô gái mà không biết bố mình là ai, lúc nào cũng chật vật với cơm áo gạo tiền như em. Em đã định bỏ qua lời bà nói, nhưng rồi hôm đó… em thấy anh đi cùng một cô gái khác.

Nguồn thông tin được tham khảo từ: huengaynay.vn
Nội dung được biên tập, sáng tạo thêm bởi: thuathienhue.org

About Nhóm biên tập Thừa Thiên Huế

Check Also

Những khoảnh khắc Hương Trà

Trại sáng tác ảnh “Hương Trà – 50 năm một chặng đường” thu hút các …