Chớm đông

Trên cánh võng thời gian, mùa đông nhẹ nhưng đầy hứa hẹn đã đi qua. Tác giả trải lòng về những kỷ niệm thuở nhỏ, về quê hương và những người thân yêu đã đi xa. Những hình ảnh mùa đông và mùa thu ở quê nhà được miêu tả tinh tế, mang đến cho độc giả những cảm xúc sâu lắng về tình yêu và nhớ nhung quê hương.


Thời gian trôi qua như mùa đông

Trên cánh võng thời gian, hồ như mùa đông vừa nhẩn nha chao khẽ. Có phải ngọn bông lau tựa cây cọ mềm đã thầm viết lên gió khế ước bốn mùa, nên mùa đông đã dợm chân qua thềm vắng? Thu đã điềm nhiên đi qua, từ tốn mở những cánh cửa ẩn giấu một miền hương vẫn hằng say ngủ, một hồi chuông tịnh độ loang xuống từ vai núi, một giấc mơ có bóng người bộ hành lặng lẽ trong sương, tay ôm bó cúc vàng se sắt như màu trăng độ rằm…

Rong ruổi trong cánh đồng đầu đông

Tôi rong ruổi qua những nẻo đường chớm đông bung biêng khói nắng. Đôi bên là những quãng đồng trải vàng đến chân trời vừa xong vụ gặt, mùi rơm mới còn bịn rịn len vào tóc gió buổi hoàng hôn. Rơm tươi được cuộn tròn thành từng bó, như vô vàn quân cờ trên cánh đồng hằn những luống rạ. Gió phóng túng thổi về từ nhánh sông nước dâng đầy tựa bầu sữa người mẹ vừa sinh con, in bóng một tảng mây hình bờm ngựa trôi đi trong vô ưu tĩnh tại. Trời lưng lửng chiều. Loài chim gọi bầy giấu mình vào bóng thẳm, tiếng hót liêu điêu đọng thành giọt buồn tan trong mắt người bể dâu. Đàn bò ở chân đồi lạ lẫm nhìn tôi, thoáng ngẫm ngợi điều gì rồi ẩn nhẫn bước tiếp, để lại bên lối mòn những chiếc bóng như thể đã trăm năm.

Kỷ niệm với mẹ

Và tôi chợt nhớ tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, khi nắng đã tắt trên ngọn bạch đàn mà tôi vẫn rong chơi ngoài cánh đồng đầy gió. Như thuở nào tôi chưa làm một cánh chim xa mẹ, chiếc lược mòn vương tóc mẹ còn xanh. Mà thời gian mãi đành đoạn là những lằn roi buốt vào lòng đứa con cả đời vẫn tập làm người lớn. Đầu đông, những giọt mưa lấm tấm theo bước chân tôi trở về bên mẹ, nhìn nắng vừa hừng lên sau bóng mẹ về ngoài ngõ nhỏ, nhận ra tóc mẹ đượm một màu mưa thu…

Nhớ về bà cụ

Tôi lang thang qua những nếp nhà tịch mịch nhuốm hơi sương. Hoa mướp trên mái hiên nhà ai lẻ loi vàng dăm cánh mỏng, ngỡ như nắng muộn cuối ngày đã lặn hết vào những bông mướp ấy. Lần nào qua chốn này tôi cũng nhớ một bà cụ, cạn chiều lại bắc chiếc ghế cũ ra ngồi trước sân, sau lưng bà những cánh cửa mở chưa vội khép, đèn đóm trong nhà chưa vội chong. Lặng yên mặc tưởng và trầm mình thật sâu vào chạng vạng, bà đã tạc vào trí nhớ tôi một dáng ngồi khắc khoải. Ngoài hàng giậu, cây hoa giấy già trổ bờm hoa trắng muộn mằn. Tôi tự hỏi, bà đã ngồi như thế bao nhiêu buổi chiều từ ngày ông ra đi?

Trở về quê nhà

Những ngày sau này tôi trở về, khoảng sân ấy chỉ còn chiếc ghế cũ bần thần dăm ba đốm nắng. Cây hoa giấy đã già như không thể già hơn, đơm lên áo gió những cánh mỏng rạc rời. Ngỡ như bà cụ vẫn đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế quen thuộc, để bóng tối dần hòa tan bóng mình, buông một ánh nhìn như nhấn chìm cả mùa thu xa xôi.

Kỷ niệm với quê hương

Chớm đông, thuyền ai xuôi giữa đôi bờ thênh thang gió. Tháng ngày trôi tựa dòng sông quanh co phẳng lặng, vỗ vào lòng bao con sóng ký ức khôn nguôi. Tôi từng đọc ở đâu đó rằng: “Trưởng thành không chỉ là vấp ngã rồi đứng lên, không chỉ là bước chân ra thế giới rộng lớn, mà còn là nhớ đường trở về nhà”. Tôi đã về đây, dưới bóng quê nhà tựa câu ca dao chân phương liếp cà, cầu ao, bụi chuối, khẽ khàng tay mẹ nhóm lửa mỗi tinh sương. Êm ả một tiếng gà…

Hỏi đáp về nội dung bài này

1. Cảm nhận của tác giả về mùa đông như thế nào?

Tác giả cảm nhận mùa đông như một thời gian đầy nhẹ nhàng và êm đềm. Mùa đông được miêu tả như hồ như mùa đông nhẩn nha chao khẽ, với ngọn bông lau tựa cây cọ mềm viết lên gió khế ước bốn mùa, tạo nên một không khí dịu dàng và lãng mạn.

2. Tác giả nhìn thấy những gì khi rong ruổi vào đầu đông?

Khi rong ruổi vào đầu đông, tác giả thấy những quãng đồng trải vàng đến chân trời sau vụ gặt, mùi rơm mới còn bịn rịn len vào tóc gió buổi hoàng hôn. Tác giả cũng thấy đàn bò ở chân đồi lạ lẫm nhìn tôi và những chiếc bóng như trăm năm trên lối mòn.

3. Tác giả nhớ về điều gì khi trở về ăn cơm?

Tác giả nhớ về tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, khi nắng đã tắt trên ngọn bạch đàn mà tôi vẫn rong chơi ngoài cánh đồng đầy gió. Tác giả nhớ về tóc mẹ đượm một màu mưa thu và cảm nhận được tình cảm gia đình ấm áp.

4. Những kỷ niệm tác giả có với một bà cụ?

Tác giả có kỷ niệm với một bà cụ ngồi trước sân, cạn chiều lại bắc chiếc ghế cũ ra ngồi. Tác giả nhớ dáng ngồi khắc khoải của bà cụ và cây hoa giấy già trổ bờm hoa trắng muộn mằn. Tác giả tự hỏi bà cụ đã ngồi như thế bao nhiêu buổi chiều từ ngày ông ra đi.

5. Những gì tác giả thấy khi trở về chốn xưa sau một thời gian xa cách?

Khi trở về chốn xưa sau một thời gian xa cách, tác giả thấy chiếc ghế cũ bần thần dăm ba đốm nắng và cây hoa giấy đã già nhưng như không thể già hơn. Tác giả cảm nhận bóng tối dần hòa tan bóng mình và ánh nhìn nhấn chìm cả mùa thu xa xôi.

Nguồn thông tin được tham khảo từ: baothuathienhue
Nội dung được biên tập, sáng tạo thêm bởi: thuathienhue_org

About Nhóm biên tập Thừa Thiên Huế

Check Also

Lễ hội điện Huệ Nam năm nay sẽ có đoàn rước bộ

Lễ hội điện Huệ Nam sẽ diễn ra vào ngày 10 – 11/4, thu hút …